viết cho vài người
với tất cả mọi người, trừ những người quá thân quen đến mức không bao giờ dám rời xa người ta chứ đừng nói bỏ rơi (một số bạn bè siêu siêu thân và người thân trong gia đình, trong list này không hề có người yêu) thì tôi luôn đặt ra cho người ta cho người ta những cái ngưỡng, mà tôi luôn đay đi đay lại với người ta bằng một cách nào đó không quá lộ liễu mà để người ta tự hiểu rằng tôi như thế, và đừng bao giờ làm những gì vượt quá cái ngưỡng ấy, cái ngưỡng ấy cũng không phải cố định, nó thay đổi tùy hoàn cảnh, nhưng dù gì thì vẫn có một ranh giới mà khi người ta vượt qua, thì sẽ được tôi xếp vào một vị trí khác, và khi đã vượt qua rồi thì sẽ không bao giờ quay lại được nữa, vì tôi là đứa ít khi thù ai, nhưng thù khá dai, dù khá là hay quên. Vì thế nên bạn của tôi ạ, bạn đã vượt qua cái ngưỡng đấy rồi đấy, tạm biệt nhé ...
viết cho một người khác
đã từng nghĩ không bao giờ có thể quên được nhau, và sự thật là đã như thế, hàng ngày vẫn nghĩ đến dù ít dù nhiều, đã cố gạt hết tất cả những lỗi lầm sang một bên để có thể bắt đầu một mối quan hệ mới dưới một hình thức khác nhưng thực sự thật là khó, khi những lỗi lầm không ít và đã để lại những vết sẹo không gì xoá được, vì thế dù đã cố gắng, nhưng vẫn không thoải mái, không thể không có ác cảm (và dĩ nhiên không phải tự dưng như thế, dù rằng sự "cố gắng làm cho người kia thoải mái" đến từ cả hai với những lý do rất khác nhau, không lạ gì. dù vậy thì cũng đã từng dành nhiều thật nhiều tình cảm cho nhau, vì thế nếu có khó khăn gì, mong rằng đừng ngại nhau, đừng đề cao cái tôi thái quá, hãy cứ tìm đến nhau, vậy thôi.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment